Chương 2: Trang giấy trắng.
Thành phố về khuya có một thứ tiếng riêng — tiếng bánh xe trên mặt đường còn ẩm, tiếng chổi tre, tiếng cửa sắt kéo xuống lạch cạch.
Người kể chuyện lần theo một ánh sáng khuất sau những mái nhà, nơi câu chuyện bắt đầu và chưa vội kết thúc.